Covid-19 Tại Việt Nam – Nỗi Sợ, Nước Mắt, Niềm Tự Hào Và Món Nợ

Bài đăng này được dịch và biên tập từ bài viết “Covid-19 in Vietnam — the fear, the tears, the pride and the debt” trên Medium của tác giả Steve Jackson ngày 21/06/2020. Steve Jackson hiện đang sống và làm việc tại Hà Nội, Việt Nam. Bản quyền thuộc về Medium và tác giả. Dịch Bởi tác giả Đinh Thế Anh

Covid-19 Tại Việt Nam – Nỗi Sợ, Nước Mắt, Niềm Tự Hào Và Món Nợ

---

Bài đăng này được dịch và biên tập từ bài viết “Covid-19 in Vietnam — the fear, the tears, the pride and the debt” trên Medium của tác giả Steve Jackson ngày 21/06/2020. Steve Jackson hiện đang sống và làm việc tại Hà Nội, Việt Nam. Bản quyền thuộc về Medium và tác giả.

Link: Covid-19 in Vietnam — the fear, the tears, the pride and the debt

---

Một người bạn của tôi ở châu Á có bố mẹ già ở Anh thường hay trò chuyện online với tôi, cô ấy kể về cái gọi là “nỗi đau quay-chậm” đến từ dịch Covid-19 đang ảnh hưởng tới tất cả mọi người.

Cô bạn tôi đã đọc và không ít lần bật khóc trước những câu chuyện buồn như vậy. Những mất mát đó cũng đã khiến tôi trằn trọc, xúc động dù chỉ là những điều nhỏ nhất. Tương lai dường như quá tăm tối đến mức tôi cũng chẳng dám nghĩ về.

Sau đợt bùng phát ở Vũ Hán, mọi chuyện cũng diễn biến khá nhanh ở Việt Nam. Nhà trẻ của con tôi đóng cửa. Đeo khẩu trang thở thành một công việc bắt buộc. Những cuộc tìm kiếm người xúc với bệnh nhân liên tục được triển khai. Sau đó thì có hẳn một ứng dụng hỗ trợ việc chống dịch ra đời, chỉ cần bấm nút thôi là cả đội y tế mặc đồ bảo hộ đầy mình sẽ xuất hiện ngay trước cửa nhà bạn.

Những người nhiễm bệnh nhanh chóng nhập viện, còn cá nhân tiếp xúc với họ sẽ được đưa vào diện cách ly. Rồi cả những người tiếp xúc sau đó, những người tiếp xúc với những người tiếp xúc,… v.v Đến đây chắc là bạn cũng hiểu tình cảnh thế nào rồi.

Trong thời điểm ấy, Covid-19 ở Châu Âu đang mất kiểm soát, đặc biệt là ở Ý. Mỗi ngày có tới cả trăm ca tử vong. Nước Anh thì vẫn phủ nhận sự nguy hiểm của dịch bệnh này.

Về phần gia đình tôi, nhà trẻ tiếp tục đóng cửa từ vài tuần lên vài tháng, tôi thì chuyển sang làm việc tại nhà. Những ngày đầu sống chung với dịch, mọi chuyện thực sự không dễ dàng gì, sau vài tuần thì chúng tôi quyết định nhờ bà ngoại của bé trông hộ cháu từ thứ Hai đến thứ Sáu.

Hai tuần sau, chúng tôi chẳng ai vui nổi, hóa ra nỗi nhớ con còn lớn hơn cả nỗi lo phải trông con từng ngày. Vậy là vợ chồng tôi lại đón cháu về và dần dần quen với nếp sống mới.

Giai đoạn đó tại Việt Nam đã bắt đầu có những chuyển biến khởi sắc, và câu chuyện đó đối với chúng tôi cứ tựa như câu chuyện của những siêu anh hùng vậy.

Hai bức ảnh liền kề nhau khiến tôi phải thảng thốt. Bức ảnh đầu tiên là những người lính đang nằm ngủ trên sàn bê tông, bưc còn lại là những người trẻ Việt Nam, có vẻ là từ nước ngoài trở về, đang vừa đeo khẩu trang vừa nói chuyện trong những khu giường tầng.

Những người lính đã để lại giường cho người cách ly. Những người lính nấu ăn, dọn dẹp chuẩn bị cho các công tác.

Chính họ đang hết lòng vì nhân dân. Chính họ đang giữ lấy mạng sống của nhân dân.

Khi ấy, ở Việt Nam đang có khoảng 10,000 người cách ly.

Thế rồi một cô gái nọ bay về từ châu Âu. Khi xác nhận cô gái phải nhập viện điều trị, cả khu phố nơi cô sống đã bị phong tỏa. Toàn bộ giới truyền thông như “nổ tung” những ngày sau đó.

Đó luôn là sự khác biệt trong cách làm của Việt Nam. Nếu như trong nhiều trường hợp, sự minh bạch thông tin là một điều nguy hiểm, thì tại đây luôn có một cảm giác rằng mỗi ca nhiễm, mỗi mạng sống đều được coi trọng.

SỐ CA TỬ VONG TẠI VIỆT NAM VẪN LÀ 0.

Hàng ngàn người Việt Nam từ nước ngoài tiếp tục đổ về nước. Ai cũng được đưa vào khu cách ly, và đều hiểu đó là công việc bắt buộc phải làm.

Nếu như bạn là một ông trung niên người da trắng, chuyện thay đổi nhận thức rất khó. Khi dịch bệnh xuất hiện, chúng tôi đã nhiều lần tính toán về số lượng máy thở. Lỡ như Covid-19 bùng phát mạnh, tôi cũng đã tin Việt Nam chẳng thể chống nổi. Dù sao thì Anh cũng là một quốc gia phát triển, liệu tôi có nên bay vội về quê nhà? Trước tình hình đó chính tôi chẳng dám lạc quan. Việt Nam rồi sẽ chống dịch ra sao? Chống tới mức nào?

Thế rồi tin tức nói về một đợt bùng phát ở một bệnh viện tại Hà Nội, một trường hợp rất khó để khoanh vùng cách ly. Các ca nhiễm cứ thế tăng lên.

Chúng tôi đã dự đoán một đợt lây nhiễm diện rộng sắp bùng nổ - sẽ là lúc mà mọi thứ mất kiểm soát.

Nhưng chuyện đó đã không xảy ra.

Biểu đồ về dịch bệnh dần dần bị số lượng ca hồi phục lấn át, có những ngày còn không có lây nhiễm trong cộng đồng. Số ca tử vong vẫn là 0. Cả tuần, rồi cả tháng trôi qua vẫn không có lây nhiễm mới.

Trường học vì thế bắt đầu mở cửa. Vui lắm! Tôi thực sự muốn cắm là cờ Việt Nam vào xe máy trong ngày đưa con trở lại trường, vừa đi vừa đập tay high-five với phụ huynh thì càng tuyệt vời.

Nếp sống bình thường dần quay trở lại. Lại là những buổi tắc đường, những ngày nắng 40 độ. Bầu trời bây giờ xanh thẳm, trái ngược hẳn với mùa đông âm u vừa qua. Vui như là trúng số độc đắc vậy~

Còn về nước Anh, tôi cũng rất lo cho gia đình ở quê nhà đang chiến đấu với dịch bệnh. Mấy chị em của tôi gái của tôi thì là giáo viên đang chuẩn bị đón học sinh trở lại. Anh rể tôi cũng đã làm việc xuyên dịch vì rất nhiều học sinh của anh ấy thuộc diện nguy cơ cao. Bố mẹ tôi lúc đầu chỉ được dắt chó đi dạo, sau này khi lệnh phong tỏa nới lỏng, họ đi ra ngoài nhiều hơn nhưng vẫn có những giới hạn nhất định, bởi họ hiểu chẳng dại gì mà đặt bản thân vào nguy hiểm.

Có lẽ phải vài năm nữa tôi mới được gặp lại họ.

Số ca tử vong ở Anh đã đạt 42,000; con số thực tế có thể cao hơn 50%.

SỐ CA TỬ VONG TẠI VIỆT NAM VẪN LÀ 0.

Đôi lúc truyền thông quốc tế vẫn hay đặt câu hỏi về con số này. Việt Nam chắc là phải đang giấu gì đó chứ nhỉ? Rồi khi nhiều nguồn đã xác nhận, họ lại thay đổi câu hỏi:

“Ít nhất phải có một hay hai ca chứ?”

Trong khi có đến hàng chục nghìn ca tử vong ở quê nhà, vẫn có những người đi lăn tăn những ca nhiễm lẻ tẻ ở Việt Nam.

Tuần này, tôi muốn trích một câu trong bài hát “Ghen Cô Vy” mà Việt Nam đã thực hiện để tuyên truyền việc rửa tay và đeo khẩu trang. Tôi đã tìm kiếm trên Youtube một video nào đó có phụ đề tiếng Anh. Mới chỉ một vài tháng trước tôi còn phát chán vì bài hát ấy, người ta cứ phát đi phát lại trên các xe tải nhỏ chạy vòng quanh những khu phố. Rồi bài hát ấy lan rộng ra khắp thế giới, như một minh chứng rõ ràng về phản ứng mang tầm quốc tế của Việt Nam đối với dịch bệnh này.

Thật bất ngờ làm sao, giờ tôi lại cứ hoài niệm về nó.

Tôi nợ Việt Nam. Tôi ước rằng mình có thể đền đáp gì đó, hoặc có lẽ là cố gắng sống tốt hơn tại đất nước này.

Việt Nam rồi sẽ tốt lên, hoặc ít nhất là cứ tốt như thế này đã, thế đã là đẳng cấp quốc tế rồi. Sự minh bạch, cởi mở và đồng lòng của cả quốc gia. Những điều ấy có thể áp vào mọi lĩnh vực. Và đó mới là tiêu chuẩn ta nên hướng tới.

#VietnamLeavesNoOneBehind – tên hashtag này đã bao hàm được tin thần Việt Nam trong thời buổi chống dịch Covid-19.

Người ta từng nói người Việt Nam chăm chỉ nhưng không sáng tạo. Việt Nam cho cả thế giới một bản hit âm nhạc.

Người ta từng nói Việt Nam có thể sản xuất, nhưng sẽ chẳng đến đâu. Việt Nam vẫn sản xuất những bộ kit xét nghiệm đều đều.

Về chuyện vắc-xin, tôi tin là sớm muộn Việt Nam cũng làm được. Không gì là không thể với Việt Nam.

Và còn cả những người nói rằng điều đang diễn ra ở Việt Nam chỉ là một “chủ nghĩ dân tộc” xấu xí, một thứ “chủ nghĩa dân túy” nào đó mà thôi.

Tôi không đồng ý. Cái đó là sự tự hào. Một sự tự tin và niềm tự hào mãnh liệt.

SỐ CA TỬ VONG TẠI VIỆT NAM: 0

Dịch Bởi Đinh Thế Anh . nguồn FB